Chân dung vài cô gái ở Quất Lâm

by 20:59 0 nhận xét
Trong mấy ngày ở Quất Lâm, tôi có làm quen và nói chuyện với nhiều cô gái ở đây. Chuyện thì đến giờ vẫn nhớ, nhưng tên của họ thì , thú thật là tôi quên hết rồi. Mà kể ra , nhớ làm gì, có ai dùng tên thật đâu. Thôi thì tôi cứ gọi họ là cô A, cô B, cô C vậy.

Người tôi quý mến nhất là cô A. Nghe bảo quê ở Tuyên Quang. Đúng là chè Thái, gái Tuyên, cô A này rất xinh. Da khá trắng, mịn hơn cả mặt tôi (T_T), cao khoảng 1m65, thân hình mảnh dẻ nhưng vẫn lộ rõ đường cong gợi cảm,  giọng nói nhỏ nhẹ và khá dễ thương. Chính vì thế, một thời cô được mệnh danh là Hot Girl ở Quất Lâm. Cô khoe, có ngày cô tiếp đến 25 khách. Tôi nhẩm tính, 25 khách, vị chi là hôm đó suốt 12 tiếng cô mang thân thể ra cho khách làng chơi quần thảo. Cô cười bảo, cũng không đến nỗi thế, thời gian thực chỉ bằng 1 nửa thôi. Còn lại là thời gian cởi/mặc  đồ, rồi đi từ nhà nọ sang nhà kia. Cố gắng làm vài năm, kiếm ít vốn liếng về quê buôn bán, rồi lấy thằng chồng, rồi sinh con đẻ cái. Thế là xong. Đời con gái ít học, chỉ mong có thế. Vừa nói, cô vừa vân vê đôi tay. Bàn tay thô ráp, như minh chứng cho một quãng tuổi thơ vất vả.

Người tôi tiếp xúc nhiều nhất là cô B. Hơi lùn, mặt bầu bĩnh xinh xinh. Cô ít được đi khách, vì thường người ta chê cô mậu ngò (không có lông – nhiều người cho rằng sẽ mang đến xui xẻo) Cô bé quê ở Phú Thọ thì phải, ở vùng cao. Nhà nghèo, cô theo bạn bè xuống dưới xuôi làm thuê. Làm được một thời gian, nghe bạn bè kể làm gái ở đây kiếm được nhiều tiền, cô đi luôn. Tôi hỏi, thế không ngại, không xấu hổ à. Cô bảo, ui dời em làm quái gì còn trinh, yêu ba thằng cả ba thằng chơi chán rồi, giờ thêm những thằng khác cho vào  nữa cũng thế thôi, khác gì đâu. Cùng lắm thì sau này đi vá, em thấy bảo vá rẻ lắm. Mà làm thế này em thấy cũng nhàn mà, lại thích nữa, tiền lại nhiều hơn đi bán hàng.

Chắc là cô thich thật, vì trong khi những người khác rất sợ gặp khách thanh niên, thì cô cứ thế xung phong. Chơi pháo dàn 3-4 anh, cô cũng cân tuốt. Cô có vẻ rất hay chuyện, yêu đời nữa, đòi mượn điện thoại tôi nghe nhạc, rồi hát vọng cổ teen, rồi khoe em vừa đi khách thế nọ, thế kia. Chủ nhà bảo con này nó thích chém gió lắm, hôm nào “bị” không đi làm được, mồm nó cứ tía lia cả ngày.“ Nếu lỡ mà có  bị công an hay nhà báo hỏi,  em bảo em bị bạn lừa, thế là họ thương” – Cô vừa nói vừa cười toe. Tôi chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.

Cô C, tôi còn nhớ rõ, cô sinh năm 92, quê cũng ở Phú Thọ. Hồi đó cô mới 19 tuổi những đã có con 2 tuổi. Bảo chồng là đi xuống dưới xuôi làm phục vụ bàn, rửa bát, nhưng mới xuống được mấy hôm, thấy chúng bạn kiếm tiền dễ quá, cô tự đề nghị chủ cho đi khách. Đúng là gái một con trông mòn con mắt, cô đẹp mặn mà, khách vào lướt qua thường chọn cô. Thi thoảng có tay sành sỏi, đến khi hành sự, thấy chỗ kia nhão nhoét, mất hứng thì tiền cũng đã trả rồi. Cô bảo, đằng nào cũng có chồng con rồi, ngại ngần gì nữa. Thời buổi khó khăn, cố mà kiếm tiền, chứ không thì chết đói à.

Cuối cùng là cô D, cô này khác với những cô kia, chả xinh cũng chả dễ thương. Nhưng mà lại hám trai trẻ đẹp. Ngày xưa cô đi làm osin ở Hà Nội, nhưng cô bảo làm cái đó vất vả lắm, mà suốt ngày bị chủ mắng, nhục như con chùng chục. Nên cô bỏ, về đây làm. Chỗ này cũng gần nhà, thi thoảng cô bắt xe đi 2-3 tiếng về nhà chơi, mua cho lũ em tý quà bánh. Tôi hỏi, thế làm cái này không …nhục à? Cô bảo, “chỗ chị em với nhau, em nói thật chứ nhục quái gì. Mấy đứa bạn em, bám lại thành phố,qua thay bao nhiêu thằng, toàn bị chúng nó chơi chán rồi bỏ, chả được đồng nào. Còn em, chả vướng bận gì lại có tiền” . Xong lại cười hề hề.
                      
     

Hết mấy ngày tình nguyện, chúng tôi rời Quất Lâm. Lòng cứ băn khoăn về những cô gái ấy. Đúng hay sai, chắc tôi không đủ tư cách và hiểu biết để phán xét họ. Thôi thì chúc họ sớm được yên bình với giấc mơ con.
Loáng cái đã 4 năm trôi qua. Không biết những cô tiếp viên ấy, giờ trôi dạt phương trời nào?
tác giả Linye

Robin Hoàng Phúc

Developer

CẢM ƠN BẠN ĐÃ GHÉ THĂM TRANG WEB HAILUA.TK ^_^ SEE YOU AGAIN

0 nhận xét:

Đăng nhận xét